Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

Gã khôn ngoan ngồi ở băng sau


Gã khôn ngoan ngồi ở băng sau
“Tôi yêu mến luật pháp Chúa biết bao! Trọn ngày tôi suy gẫm luật pháp ấy" Thi thiên 119:97
Lái xe với hai đứa trẻ ngồi ở băng sau thường đòi hỏi một loại ơn rất đặc biệt. Nhất là khi tôi đã là bậc làm cha làm mẹ, như trên chuyến đi nầy. Chúng tôi lái xe đến Grand Rapids để nghe một trong các vị Mục sư mà tôi ưa thích giảng, và chúng tôi rất nghiêm túc trên tuyến giao thông ấy. Tôi đã nghiên cứu bản đồ cho chuyến đi nầy trong khi đứa con trai 3 tuổi của tôi tự giải trí bằng cách quấy rầy đứa em gái của nó mới có 18 tháng tuổi. Tiếng kêu khóc của nó càng lúc càng lớn thêm cho tới chừng tôi không còn chịu nổi nữa. Tôi với tay còn cầm tấm bản đồ ra đàng sau gõ trên đầu nó, kêu lên: “Thôi, đừng chọc em con nữa!”
Đứa con trai tôi, hai mắt mở thật to, nhìn vào tôi từ băng sau và ngạc nhiên: “Bố, đánh người khác không phải là tốt đâu nhé!”
Ồ.
Tôi có một trình độ kha khá về thần học và chuyên dạy dỗ người khác về Lời của Đức Chúa Trời. Thế mà trong giây phút ấy, câu nói của một đứa trẻ 3 tuổi đã tóm gọn Êphêsô 4:32, giúp tôi nắm bắt được một manh mối trong Kinh thánh. Ra từ miệng của trẻ thơ!
Đấy chính xác là những gì tác giả Thi thiên đang nói tới trong quặng nhỏ lẽ thật từ Thi thiên 119:97-112. Nhiều chứng chỉ, học vấn cao hay ngay cả được tấn phong để giảng dạy, trong và tự chúng, không làm cho một người được khôn ngoan. Thực vậy, một số người lanh lợi và có tài nhất trong đời nầy đang sống và hành động trong những phương thức cực kỳ không khôn ngoan. Phaolô nhắc tới hạng người giống như vậy ở Rôma 1:21-22 khi ông nói: “vì họ dẫu biết Đức Chúa Trời, mà không làm sáng danh Ngài là Đức Chúa Trời, và không tạ ơn Ngài nữa; song cứ lầm lạc trong lý tưởng hư không, và lòng ngu dốt đầy những sự tối tăm. Họ tự xưng mình là khôn ngoan, mà trở nên điên dại”.
Chính Lời của Đức Chúa Trời khiến cho chúng ta được khôn ngoan. Thực vậy, cho phép tôi nói cách đặc biệt hơn — chính việc nhận biết và áp dụng Lời của Đức Chúa Trời mới khiến chúng ta ra khôn ngoan. Tôi biết rõ mọi lẽ thật của Kinh thánh ở trong đầu của tôi. Nhưng trong một phút sốc nổi, tôi nhận lấy chữ “F” (thất bại) trong khi chuyển dịch Lời của Đức Chúa Trời thành khôn ngoan trong đời sống của tôi.
Vẻ đẹp của Lời Đức Chúa Trời, ấy là Lời ấy có thể tiếp cận được. Từ con trẻ, ngay cả mới biết đọc, cho đến hạng học giả Kinh thánh, các lẽ thật của Ngài hiến cho sự thông sáng và sự nhận thức tươi mới. Trong những trang đáng tin cậy của Kinh thánh, Đức Chúa Trời thực sự — lấy Lời nầy — dạy dỗ chúng ta. Sự dạy dỗ trực tiếp ra từ Đấng Tác Giả và Đấng Dựng Nên Sự Sống! Chắc chắn Lời của Ngài “ban sự thông hiểu cho người thật thà” (Thi thiên 119:130).
Đấy là lý do tại sao tác giả của Thi thiên nầy, chương dài nhất trong Kinh thánh, nhất quyết ngày đêm suy gẫm luật pháp của Đức Chúa Trời. Ông biết rõ nhiều thắc mắc sẽ dậy lên mỗi ngày mà ông chẳng có câu trả lời nào cả. Ông biết rõ sự phấn đấu hàng ngày để sống với sự ngay thẳng và có mục đích sẽ đòi hỏi vô số những quyết định mà vì đó ông sẽ cần đến mưu luận khôn ngoan. Và vì thế ông dầm thấm tâm trí mình trong lẽ thật của Lời Đức Chúa Trời, hết lòng tin cậy rằng Lời ấy sẽ đủ đầy cho từng tình huống. Lòng tin cậy của ông cho thấy rằng sự dầm thấm trong lẽ thật của luật pháp khiến cho ông được khôn ngoan — loại khôn ngoan thực — trổi hơn những gì đã tiếp thu ở học đường.
Và thế là, được trang bị với sự khôn ngoan thật của Kinh thánh, một gã khôn ngoan 3 tuổi ở băng sau xe tôi đã đem lại sự quở trách có cần cho Bố nó, là “người được giáo dục theo Kinh thánh”. Và đồng thời, cho phần còn lại của chuyến đi bằng xe hơi ấy, tôi phải biết “tử tế một chút”.
HÀNH TRÌNH CỦA BẠN…
+ Bạn nhìn thấy lẽ thật của Đức Chúa Trời tác động vào những quyết định và hành động hàng ngày trong đời sống của bạn như thế nào? Bạn cần thêm sự khôn ngoan của Ngài và bớt đi sự khôn khéo của chính mình ở những lãnh vực nào? Ở cấp độ từ 1 đến 5, bạn dầm thấm mình vào lẽ thật của Lời Đức Chúa Trời ở tầm cỡ nào? (1 =dương dương tự đắc trong hồ bơi của trẻ con, 5 = lặn sâu trong lẽ thật của Ngài)
+ Bạn sẽ nắm lấy bước hành động nào để giúp bạn thấm sâu hơn trong nghiên cứu và sự ứng dụng Lời của Đức Chúa Trời?

Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011

BA HOA



BA HOA
“Hỡi dòng dõi rắn lục; bay vốn là loài xấu, làm sao nói được sự tốt? Bởi vì do sự đầy dẫy trong lòng mà miệng mới nói ra” Mathiơ 12:34
Hết thảy chúng ta đều nhớ tới sự ba hoa của người lân cận — không phải về đứa trẻ trên đường phố đâu! Người ấy hay thích nói ra những việc làm mà chúng ta tìm cách che giấu.
Không may, môi miệng chúng ta đóng vai trò miệt khinh rất nhiều trong đời sống của chính chúng ta. Chúa Jêsus phán rằng chúng ta nói do “sự đầy dẫy ở trong lòng” (Mathiơ 12:34). Nói khác đi, lời nói của chúng ta thường nói về chúng ta, tỏ ra các thái độ mà chúng ta lẽ ra không nên để cho người khác biết đến.
Bạn bè tôi chuyên về thuốc men cho tôi hay rằng các thứ bịnh tật nhất định tạo ra hơi thở không được tốt cho lắm; và cũng một thể ấy với tấm lòng tội lỗi. Phaolô mau mắn mô tả hạng tội nhân ở Rôma 3:13: “Họng chúng nó như huyệt mả mở ra”, toát ra mùi của sự chết.
Tôi nhớ lại cái ngày mà tôi nói oang oang với vị giáo viên mẫu giáo của tôi. Tôi không thể nhớ điều chi tạo ra cơn khủng hoảng, nhưng tôi nhớ có nói với vị giáo viên là hãy “câm mồm lại”. Khi ấy tôi mau rời khỏi phòng và biến về nhà ngay. Khi tôi đến nơi, tôi thấy mẹ tôi đang lao động ở sân sau nhà. Tôi chợt đứng lại. Tôi sẽ nói cho mẹ mình biết điều chi đây chứ? Sự lựa chọn có ở trước mặt tôi. Tôi có thể đối mặt với mẹ mình; đối mặt với vị giáo viên; hay cứ bước đi trong một thế giới rộng lớn kia.
Tôi chọn điều tệ nhất trong ba điều xấu rồi quay trở lại trường. Vị giáo viên của tôi đón tôi nơi cửa, vòng tay ôm lấy tôi, rồi đưa tôi vào phòng rửa mặt, ở đó bà dùng xà phòng rửa miệng tôi!
Đây là một bài học không sao quên được. Nhưng thành thật mà nói, tôi cần nhiều hơn là chỉ có rửa miệng. Tôi cần tẩy rửa tấm lòng. Tinh thần loạn nghịch của đứa bé 5 tuổi đã tỏ ra nơi môi miệng của tôi. Và nếu chúng ta không cẩn thận, các thái độ chúng ta có trong vai trò người lớn sẽ tỏ ra ngay ở đó cho xem. Giận dữ, kiêu ngạo, sợ hãi, ham khoái lạc, và hàng loạt các tội lỗi khác chúng ta chất chứa ở trong lòng hiển nhiên sẽ tỏ ra bằng lời lẽ mà chúng ta thốt ra.
Thật vậy, mọi điều thốt ra là thốt ra từ tấm lòng. Khá chải chuốt tấm lòng sao cho lớn lên trong Chúa Jêsus, và lời lẽ của bạn sẽ tỏ ra sự ấy. Đừng chễnh mãng, và chính cái lưỡi của bạn sẽ ba hoa về bạn bất kể lúc nào.
HÀNH TRÌNH CỦA BẠN…
• Loại sự việc nào bạn hay nói tới vậy?
• Có phải những sự việc nầy tỏ ra một lãnh vực là nan đề trong tấm lòng của bạn không?
• Có phải bạn đem sự vinh hiển lại cho Chúa Jêsus và phản ảnh bổn tánh của Ngài không?
• Bạn bị thách thức thế nào về lời lẽ mà bạn đang sử dụng? Lời nói của bạn nói gì về mối quan hệ của bạn với Đức Chúa Trời?

Thứ Hai, 24 tháng 1, 2011

Bước nhảy của đức tin



Bước nhảy của đức tin
“Vả, không có đức tin, thì chẳng hề có thế nào ở cho đẹp ý Ngài; vì kẻ đến gần Đức Chúa Trời phải tin rằng có Đức Chúa Trời, và Ngài là Đấng hay thưởng cho kẻ tìm kiếm Ngài” Hêbơrơ 11:6
Bạn hình dung ra điều gì khi bạn nghe nói đến từ “đức tin”?
Một trong các hình ảnh nói tới đức tin trong lý trí của tôi thật năng động là ký ức về cháu nội 2 tuổi của tôi, tên nó là Silas, nó run bây bẩy bên cạnh hồ bơi, khi cứ chăm chăm nhìn nơi bố nó ở trong hồ. Bố nó đang hô lên chỉ cách nó vài m: “Cứ tiến tới, Silas, nhảy đi!” Trong giây phút ấy, Silas đối mặt với cơn khủng hoảng đức tin. Nó có thể tin cậy bố nó có năng lực đủ để chụp lấy nó không nếu nó nhảy xuống? Và có phải nó tin rằng tánh tình của bố nó là tốt đủ — để ông ấy sẽ giữ lời hứa chụp lấy nó không? Sau một chút suy nghĩ, Silas hành động theo niềm tin của mình, nó nhảy ùa xuống đôi vòng tay của bố nó! Bật cười thích thú, nó sẵn sàng nhảy ùa xuống thêm mấy lần như thế nữa!
Đức tin là thế đấy! Đức tin là đặt niềm tin và sự tin cậy của mình vào một việc hay nhân vật nào đó ngoài bản thân mình, và rồi hành động theo niềm tin ấy. Hãy suy nghĩ về các tấm gương đã được đề ra ở Hêbơrơ 11:1-40. Thí dụ, như Ápraham, ông mạo hiểm từ quê hương đi đến nơi chẳng quen biết, ông tin cậy vào một lời hứa sẽ chẳng thành hiện thực trong nhiều thập niên. Làm thể nào vị tộc trưởng ấy đám đặt con yêu dấu của mình là Ysác lên trên bàn thờ, với sự tin chắc rằng Đức Chúa Trời một là chu cấp của lễ thích nghi hoặc là làm cho con trai ông sống lại từ kẻ chết? Hoặc hãy suy nghĩ về Môise xem, sau khi chọn để lại sau lưng mọi khoái lạc và quyền thế của cung điện Pharaôn để đi chăn một nhóm những kẻ hay lằm bằm ra khỏi vòng nô lệ mà vào trong Đất Hứa. Từng bước một, từng ngày một, Môise đã xử sự bằng đức tin của mình nhắm vào một lời hứa thậm chí sẽ không trở thành hiện thực hoàn toàn cho tới sau cái chết của ông. Tác giả thơ Hêbơrơ kể lại mọi sự nầy và nhiều điển hình khác về lòng tin cậy trong chương “đại sảnh đức tin” nầy.
Tất nhiên, hành động căn cứ vào đức tin không luôn luôn là dễ dàng đâu. Hành động ấy kêu gọi chúng ta phải ra khỏi những gì là an nhàn, tiện nghi và giống như đứa trẻ 2 tuổi đứng bên bờ hồ bơi rộng lớn kia, mà nhìn vào những hoàn cảnh chưa biết và không quen thuộc. Có thể đấy là một sự thách thức phải đem mọi tài chánh của mình trao vào quyền sử dụng của Đức Chúa Trời, một sự thay đổi sự nghiệp, phải ra hải ngoại, hoặc kiên nhẫn chờ đợi Chúa để có một người bạn đời hợp lẽ chẳng hạn. Có thể là sự tha thứ cho kẻ phạm lỗi hay liều mất cái gì đó vì cớ sự ngay thẳng hay sự thanh sạch. Dù là thể nào, khi Đức Chúa Trời thúc tấm lòng của chúng ta phải làm những gì trổi hơn điều chúng ta đang nắm giữ, chúng ta có một cơ hội để hành động chiếu theo đức tin mà chúng ta đang xưng nhận mình đang tin theo.
Những thắc mắc chúng ta đối diện với thì đơn giản như thắc mắc trong tấm lòng bé nhỏ của đứa cháu nội tôi khi nó đứng bên cạnh hồ bơi. Chúng ta có dám tin Cha chúng ta có đủ năng quyền không? Và có phải chúng ta tin Ngài là nhơn từ? Câu trả lời cho cả hai câu hỏi ấy, nếu chúng ta hiểu rõ và tin theo sự dạy của Lời Đức Chúa Trời, là một chữ “Vâng” đáng kinh ngạc! Đức Chúa Trời toàn năng, toàn tri và toàn tại của chúng ta có thể vận đụng từng tình huống mà chúng ta đang gặp phải. Ngài là cốt lõi và là sự xác quyết điều chi là tốt lành. Ngài sẽ luôn luôn làm điều chi là đúng đắn và chúng ta có thể tin cậy Ngài hoàn toàn không để cho chúng ta phải sa ngã hay thất bại
Cái điều tôi ưa thích nhất, ấy là Hêbơrơ 11:6 cho chúng ta biết đức tin làm bật ra một đáp ứng thật khoan khoái trong tấm lòng của Đức Chúa Trời. Khi chúng ta bày tỏ ra thái độ tin cậy nơi Ngài, Ngài không hờ hững hay dửng dưng đâu, mà thật sự vui thích khi chúng ta đặt niềm tin của mình nơi Ngài. Thực vậy, là con cái của Ngài, tác giả nói, chúng ta không thể sống đẹp lòng Ngài nếu không có đức tin! Điều nầy rất khó đấy!
Tôi không biết bạn đang đứng gần “cái ao” nào hôm nay. Nhưng tôi biết bổn tánh của Cha là Đấng đang kêu gọi bạn phải sống theo đức tin mà mình đang đặt nơi Ngài. Tôi mời bạn đến với sự khoái lạc tin cậy Ngài hôm nay. Hãy đến nhé! Dòng nước mát đấy!
HÀNH TRÌNH CỦA BẠN…
+ Hãy cho biết xem, có mấy lần trong đời bạn đã xử sự theo độ tin cậy bạn có nơi Đấng Christ vậy? Đâu là kết quả của những bước đức tin đó?
+ Tại sao bạn nghĩ Đức Chúa Trời hài lòng khi chúng ta bày tỏ đức tin mình đang đặt nơi Ngài? Điều đó phản ảnh tấm lòng của Cha yêu thương như thế nào?
+ Bước đức tin nào bạn có thể giữ lấy hôm nay để tỏ ra bạn tin cậy nơi Chúa? Điều chi đang cầm giữ bạn lại thế?

Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011

PHẢI LÀM GÌ CHO TỚI KHI CÁC NGÔI SAO SA XUỐNG



PHẢI LÀM GÌ CHO TỚI KHI CÁC NGÔI SAO SA XUỐNG
“Hỡi con, hãy nghe và tiếp nhận các lời ta; thì năm tháng của đời con sẽ được thêm nhiều lên. Ta đã dạy dỗ con đường khôn ngoan, dẫn con đi trong các lối ngay thẳng. Khi con đi, bước chân con sẽ không ngập ngừng, và khi con chạy, con sẽ không vấp ngã” Châm ngôn 4:10-12
Giáo sư môn sinh vật của tôi là Max Dowell, là một người miền nam không thích biện giải với giọng nói lè nhè rặc Nam bộ. Và khi tôi phải nhìn nhận rằng tôi không nhớ hết môn sinh vật (tôi chẳng biết nhiều về những cái tên Latinh của loài ếch và mùi của chất formaldehyde), tôi không nghĩ tôi sẽ quên được vị giáo sư ấy, có lẽ ông có mấy chữ “Dixie” viết nguệch ngoạc trên quần sọt của ông.
Lớn lên ở New Jersey, tôi cần phải lắng nghe cẩn thận trong lớp một khi giọng nói của ông dường như là một thổ âm hoàn toàn khác đối với tôi. Song qua quá trình học tập ở đó, có một câu mà ông thường hay nói lại không nghe rõ được. Thậm chí chính tôi hay lặp lại câu nói đó với giọng mũi phương Nam của chính tôi nữa. Cái điều cần phải làm với môn sinh vật học mà tôi chưa hề biết, nhưng thỉnh thoảng ông thốt ra câu “hãy làm ngay kẻo các ngôi sao sa xuống đấy!”
Hết thảy chúng tôi đều đồng ý cụm từ “làm ngay” ấy là một lời khuyên rất là hay. Nhưng đạt tới mức nắm bắt được lời khuyên ấy quả là một thách thức. Tôi thường cảm thấy thích thú về những việc tôi đang làm. Và tôi hiếm khi nghĩ mình đang sai trật. Nhưng mọi động lực có dự tính tốt nhứt trong cuộc sống tôi luôn là sẵn sàng, sốt sắng, nhắm vào, thay vì những chiến lược trải qua suy tưởng kỹ càng như thế nào là thực sự phải làm ngay!?! Mọi tình cảm có một phương thức kéo cò trước khi tôi suy nghĩ trong giây lát. Mọi sự hợp lý hóa và lời cáo lỗi có một phương thức làm mờ đi nhận định của tôi cho thấy mọi việc rõ ràng là sai trật cần phải có những sự lựa chọn đúng đắn. Phải nhìn nhận rằng hầu hết những giây phút cong quẹo và què quặt trong đời tôi là một kết nối trực tiếp với những thời điểm mà tôi không làm những việc gì là đúng đắn cả. Những lúc tôi nói ra những việc sai trái, tỏ ra thái độ không đúng, suy nghĩ đến các tư tưởng và ham muốn lệch lạc — và bảng danh sách còn dài lắm. Và nếu bạn thành thật với bản thân mình, bạn đang nghĩ rằng bạn có cùng câu nuối tiếc “Tại sao tôi lại làm/nói như thế chứ?” ngay giờ nầy và khi ấy nữa.
Chúng ta cần sự giúp đỡ!
Đức Chúa Trời tẩy sạch bầu không khí bằng cách nhắc cho chúng ta nhớ rằng, nếu chỉ còn lại một mình, chúng ta dám liều lĩnh với hầu hết việc gì hay với ai đang ở gần với chúng ta! Vì vậy, nhìn nhận khuynh hướng đối với những phát đạn sai trật là một khởi đầu rất tốt. Nhưng từ đó chúng ta sẽ đi tới đâu chứ? Hãy vòng tay ôm lấy sự thực kỳ diệu cho thấy ý chỉ và đường lối của Ngài luôn luôn là đúng đắn. Khi chúng ta nắm lấy mọi manh mối từ Ngài, chúng ta khởi sự đúng mức thường xuyên hơn là chúng ta sai trật khi chúng ta đánh giá mọi sự chúng ta làm bởi ý chỉ và bởi Lời của Ngài. Ngài luôn sẵn sàng về sự tha thứ, rời rộng, nhịn nhục, chịu đựng, hạ mình, và cung ứng cho chúng ta công việc của một ngày tốt lành. Ngài là đúng đắn trong mọi sự! Đấy là lý do cho thấy tại sao Ngài là một Đức Chúa Trời công nghĩa.
Chúng tôi đặt tên tự “Làm Ngay Làm Tốt”cho vị giáo sư của mình.
Tôi lấy làm lạ không biết có ai sẽ cung ứng cho bạn một lời khen giống như thế không? Hãy tìm cách sống theo một phương thức dành cho họ một cơ hội đi!
HÀNH TRÌNH CỦA BẠN …
+ Bạn đã làm/nói gì mới đây khiến cho bạn phải hối tiếc vậy? Có phải bạn cảm thấy nói/làm như thế có đúng không? Có phải bạn làm/nói như thế mặc dù bạn biết rõ là sai trật không? Nếu bạn có thể quay trở lại, bạn sẽ làm/nói khác như thế nào?
+ Có phải bạn tin rằng Đức Chúa Trời là một Đức Chúa Trời công bình không? Có phải bạn tin rằng ý chỉ của Ngài và mọi đường lối của Ngài luôn luôn là đúng đắn không?
+ Hãy tạo ra thói quen kiểm tra với Đức Chúa Trời — Ngài luôn luôn là đúng đắn một cách tuyệt vời — trước khi bạn bóp cò thái độ, hành động, lời nói của mình lần tới. Ít nhất hãy làm điều nầy, hãy biết định hướng một lần trong ngày!
+ Hãy đọc các phân đoạn Kinh thánh nầy để có được sự sáng suốt hơn: Châm ngôn 14:12I Timôthê 6:11-16.

Thứ Ba, 28 tháng 12, 2010

MẬT THIẾT ĐẾN NỖI THỎA LÒNG



MẬT THIẾT ĐẾN NỖI THỎA LÒNG
“Đức Chúa Trời ôi! linh hồn tôi mơ ước Chúa, như con nai cái thèm khát khe nước. Linh hồn tôi khát khao Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Trời hằng sống: Tôi sẽ đến ra mắt Đức Chúa Trời chừng nào?” (Thi thiên 42:1-2)
Theo ý của tôi, mật thiết là một từ thực sự rất hấp dẫn. Sâu lắng bên trong, hết thảy chúng ta đều ao ước muốn có một mối quan hệ thật ý nghĩa làm thỏa mãn linh hồn của chúng ta và xua đi những cái bóng của sự cô đơn. Nhưng nếu chúng ta không cẩn thận, chúng ta sẽ tìm kiếm một mối quan hệ mật thiết chơn thật nơi những chỗ sai lầm. Tư tưởng về quan hệ mật thiết thường gợi lên những hình ảnh trong trí về các lần gặp gỡ đại loại hay hời hợt lắm theo phần thuộc thể, những sự hiến dâng không tốt về đồ lót của phụ nữ, các giá trị chỉ có một đêm, mùi nước hoa colognes, phim ảnh video, những buổi tối đèn mờ và rượu vang, hoặc các lần trao đổi tình dục trên mạng Internet. Ngây thơ hơn nữa, các tư tưởng về mối quan hệ mật thiết của bạn chỉ là tìm kiếm một người bạn tốt có thể trở thành một người bạn đời cho tâm hồn. Nhưng những tình bạn thể ấy thậm chí dù có sâu sắc dường nào, có khi chúng sẽ qua nhanh và hay thay đổi.
Thật là dễ bị quyến rũ vào những sự hiến dâng mật thiết giả tạo chỉ để thấy rằng chúng không phải là những gì linh hồn thực sự khao khát. Thực vậy, mỗi lần chúng ta lẫn vào trong những chỗ như thế nầy, chắc chắn chúng ta sẽ thấy trống không, thất vọng, và thường bị bỏ lại với xấu hổ và tiếc nuối. Đừng chấp nhận một sự thay thế nào hết! Đừng thôi tìm kiếm cho tới chừng bạn đã tìm được bạn đời của linh hồn thực sự làm cho thỏa lòng.
Bạn thắc mắc: “Ai sẽ là người ấy?” Đừng tìm kiếm nữa mà chi, những sự mật thiết đầy dẫy được hiến cho chỉ thấy có trong mối quan hệ được đào sâu với chính mình Đức Chúa Trời. Rốt lại, bạn được dựng nên để có mối quan hệ mật thiết với Ngài. Đấy là những gì Ađam và Êva đã kinh nghiệm trong Vườn Êđen cho tới khi tội lỗi ngăn trở không đến gần được Đức Chúa Trời nữa. Nhưng cảm tạ Chúa, Đức Chúa Trời không bỏ qua, Ngài vẫn ước ao muốn có mối quan hệ mật thiết với bạn. Ngài đã bước vào, rồi cất bỏ hàng rào ngăn trở nhờ sự chết của Con Ngài hầu cho mối quan hệ mật thiết với Ngài được phục hồi trở lại! Và giờ đây Ngài hoan nghênh bạn đến với chính mình Ngài bằng câu nói: “Hãy đến gần Đức Chúa Trời, thì Ngài sẽ đến gần anh em” (Giacơ 4:8) và “Nầy, ta đứng ngoài cửa mà gõ” (Khải huyền 3:20). Ngài đang chờ, đang đợi để bước vào trong và dùng bữa với bạn đấy!
Đức Chúa Trời là Đấng duy nhứt thích ứng trọn vẹn với sự thỏa lòng và Ngài nâng đỡ chúng ta. Sự vui mừng trong mối quan hệ mật thiết thuộc về chúng ta khi chúng ta càng tấn tới sâu sắc hơn trong đó, gắn bó với, và đầy lòng tin cậy nơi Đức Chúa Trời — và chỉ một mình Ngài — là nguồn lực không vơi của chúng ta trong cuộc sống.
Giống như bất cứ một mối quan hệ nào, sự mật thiết với Đức Chúa Trời có một sự năng động làm cho nó được lớn lên. Chúng ta chưa kinh nghiệm sự gần gũi của Ngài chỉ bằng cách nói với Ngài rằng chúng ta yêu mến Ngài, điều ấy quan trọng lắm đấy. Sự mật thiết được gieo ra bằng cách đến gần Ngài trong sự vâng phục; bằng cách yêu mến những gì Ngài yêu mến và thù ghét những gì Ngài thù ghét; bằng cách chia sẻ những ước muốn và các lần phấn đấu sâu sắc nhất với Ngài trong sự cầu nguyện; và bằng cách tỏ ra tình yêu của chúng ta đối với Ngài qua các hành động trung thành, hy sinh, cùng phục vụ tha nhân. Những thái độ và hành động như thế nầy hết thảy đều nói với Đức Chúa Trời: “Con yêu Ngài!” trong các phương thức trong sáng và hiển nhiên. Sách Hêbơrơ bảo đảm với chúng ta rằng Đức Chúa Trời là Đấng ban thưởng cho những ai chú tâm tìm kiếm Ngài (11:6). Thật vậy, quan hệ mật thiết với Đức Chúa Trời sẽ thưởng cho tâm linh bạn với sự bình an, tin cậy, một ý thức về hướng đi và mục tiêu, cùng ơn phước nhìn biết rằng bạn đang được yêu, thực sự được yêu, bởi Đấng hứa rằng Ngài sẽ chẳng lìa bạn cũng chẳng bỏ bạn đâu!
Mối quan hệ mật thiết với Đức Chúa Trời không thể bị đem bán ở góc đường kia đâu. Quan hệ ấy cũng không mua được trong siêu thị, không tìm thấy trong kỳ nghĩ ở nước ngoài, hay kiếm được khi phát triển ấn tượng sâu đậm nhất về nghị trình của xã hội. Khi đến với sự vui mừng của mối quan hệ mật thiết, những việc nầy là cách thì thầm của cuộc sống được sánh với sự thỏa lòng của con nai cái, đạt tới chỗ có đặc ân nhìn biết rằng “trong tình yêu không phai ấy, tôi thuộc về Ngài và Ngài thuộc về tôi!”
HÀNH TRÌNH CỦA BẠN …
+ Bạn có tìm kiếm ai đó và những việc làm thỏa lòng mọi ao ước của tấm lòng bạn không? Nếu có, trong những chiều hướng nào họ đã đánh mất đi lòng trông mong của bạn? Chắc chắn là họ sẽ đấy!
+ Bạn đánh giá mối quan hệ của bạn với Đức Chúa Trời như thế nào? Nếu thiếu vâng phục đã ngăn trở sự mật thiết của bạn với Ngài, hãy cầu nguyện và nài xin Ngài hãy “cảm động bạn vừa muốn vừa làm theo ý tốt của Ngài” (Philíp 2:13).
+ Bạn có thể tỏ ra cho Đức Chúa Trời thấy một tình yêu hôm nay sâu sắc như thế nào không?

Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

QUYỀN PHÉP CỦA NGÔI LỜI



Quyền phép của Ngôi Lời
“Đức Giê-hô-va ôi! tôi bị khổ nạn quá đỗi; Xin hãy làm cho tôi được sống tùy theo lời của Ngài” Thi thiên 119:107
Hôm ấy quả là một ngày đẹp trời trừ ra sự thực sau chín lần thi đấu, tôi tốn rất nhiều thì giờ khi đánh golf. Tôi cảm thấy bối rối trước hai người mà tôi đang chơi gofl với và thực sự thấy thất vọng trong mình. Tại sao tôi cứ tự tra khảo mình với môn golf nầy và gọi đấy là một trò chơi mà tôi không hề quen biết! Nhưng giống như một kẻ thể thao cuồng tín, tôi cứ mãi thêm đau khổ đấy thôi.
Khi tôi rời khỏi câu lạc bộ dựa lưng vào xe của mình, tìm cách khoác lên bộ mặt thật đàng hoàng, tôi thấy bức rức khi đã tốn cả buổi trưa với hai gã có những nan đề khi cuộc chơi golf của tôi trông giống như một điệu nhảy của người da đen vậy.
Cả hai người kia đều có rắc rối về chuyện gia đình, loại rắc rối gây tổn thương cho người tệ hại nhất. Vợ của Robert đã vắt kiệt anh ta qua một cuộc ly dị hết sức đau đớn. Đây là điều mà anh ta không mong muốn và đã tìm cách quay trở lại trong hai năm trời ròng rã. Cô ấy chẳng muốn làm gì với anh ta hoặc cả sự làm hòa nữa.
Còn gã kia (gã đã hạ tôi không chút thương xót ở tăng thứ chín) đã sống nhiều năm trời với một tình huống trong ngôi nhà mà chẳng ai trong chúng tôi dám mơ đến. Vợ của anh ta đang vật vã với tình trạng mất cân bằng về tình cảm và, dù có lần từng là môn đồ của Đấng Christ, giờ đây chẳng muốn chi hết với Chúa Jêsus hay với chồng của mình. Cô ấy vẫn sống với chồng mình, vì vậy bạn có thể tưởng tượng bước vào trong ngôi nhà ấy sau một ngày mệt nhọc tại sở làm để đối mặt với một loạt thách thức mới trong gia đình là thể nào. Anh ta đi nhà thờ một mình. Anh ta ngủ một mình.
Khi tôi dựa lưng vào xe, tôi để ý thấy rằng mấy bạn cùng chơi golf với tôi đang trao đổi với nhau với giọng nói rất lạc quan. Cái điều lôi cuốn sự chú ý của tôi, ấy là họ đang trao đổi về các phân đoạn Kinh thánh mà họ đã chia sẻ với nhau vào tuần trước. Khi họ trưng dẫn các phân đoạn Kinh thánh với nhau, quyền phép của nội dung rất hấp dẫn: “Tôi hằng để Đức Giê-hô-va đứng ở trước mặt tôi; Tôi chẳng hề bị rúng động, vì Ngài ở bên hữu tôi. Bởi cớ ấy lòng tôi vui vẻ, linh hồn tôi nức mừng rỡ; Xác tôi cũng sẽ nghỉ yên ổn” (Thi thiên 16:8-9). “Tôi đã bị hoạn nạn thật lấy làm phải, hầu cho học theo luật lệ của Chúa” (Thi thiên 119:71).
Thật là rõ ràng, họ đang nâng đỡ nhau với quyền phép của Lời Đức Chúa Trời. Nổi sốt sắng của họ về sự nâng đỡ và vui mừng mà họ đang kinh nghiệm trong Đức Chúa Trời và trong Lời của Ngài minh chứng rằng trong thời điểm bối rối, Lời của Đức Chúa Trời là một nguồn yên ủi truyền ra năng lực khác thường vào những hoàn cảnh, nếu như người không biết Lời Chúa họ sẽ rơi vào chỗ buồn nãn.
Tôi phải công nhận rằng tôi chưa hề nghĩ tới việc sử dụng Lời của Đức Chúa Trời để làm chỗ dựa cho tôi khi trận golf của tôi phải tồi tệ. Nhưng tôi được nhắc nhớ thật tươi mới rằng có năng lực khác thường nơi Lời của Đức Chúa Trời cung ứng cho chúng ta lúc rắc rối.
Vì vậy, khi cuộc sống đi tới chỗ đường cùng — hãy đến với Ngôi Lời. Và đừng tự làm hoang vắng mình! Hãy tìm kiếm ai đó đang ở trong chỗ bối rối và làm bạn với nhau về Kinh thánh. Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta và Ngài ban cho chúng ta Lời của Ngài để dẫn chúng ta qua khỏi đó!
HÀNH TRÌNH CỦA BẠN …
+ Hãy lật xem hết sách Thi thiên cho tới chừng bạn tìm được một đoạn nói tới tấm lòng của bạn. Hãy học thuộc những câu ấy rồi suy gẫm chúng trọn ngày của bạn.
+ Hãy cầu xin với Đức Chúa Trời bằng lời lẽ riêng biểu thị phân đoạn ấy. Hãy chia sẻ phân đoạn đó với một người nào đó cùng cảnh ngộ.
+ Hãy cứ xem đi. Sách Thi thiên là một mỏ vàng chữa bệnh rất hay đấy!

Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010

SỐNG THEO "MÀN 1"



Sống theo màn 1
“Đáng ngợi khen Đức Giê-hô-va chẳng từ chối cho bà một người có quyền chuộc lại” Rutơ 4:14
Trong một vỡ kịch xưa của người Trung hoa, họ thường diễn trên sân khấu có hai màn. Ở màn thứ nhứt, vỡ kịch sẽ mở ra theo chuỗi tự nhiên của kịch bản, trong khi ở màn thứ nhì hồi sau cùng của vỡ kịch sẽ được thể hiện ra. Điều nầy cung ứng cho khán thính giả lợi thế để phân biệt — họ biết rõ cách thức câu chuyện sẽ kết thúc. Thực vậy, không phải là bất thường cho khán giả phải la hét đối với những người diễn kịch ở màn một, cảnh cáo rằng mọi thái độ hay hành vi của họ đã đe dọa kết cuộc tốt đẹp của hồi sau cùng của vở kịch.
Cuộc sống thì có nhiều việc giống như đang diễn ở “màn một” vậy. Khi cuộc sống ở màn một nằm trong chỗ phức tạp, thật là dễ quên bàn tay không thấy được của Đức Chúa Trời đã vận hành rồi để đem lại hồi sau cùng cho sự vinh hiển và ích lợi cho chúng ta.
Sự thể giống như Rutơ và Naômi. “Màn một” của họ không phải là một bức tranh đẹp đâu. Sau cái chết bất ngờ của chồng và hai con trai của bà, Naômi còn lại đó với hai cô con dâu khi còn nhập cư xa quê nhà trong xứ Môáp. Ở thời buổi mà đàn ông là những nhà tiếp trợ chính cho gia đình họ và các con trai là biểu hiện cho danh dự một người phụ nữ, đây chẳng phải là một nan đề nhỏ đâu. Tiếng kêu la ở màn một nơi người góa phụ nầy rất là dễ hiểu. “Đức Giê-hô-va đã giáng họa cho tôi, và Đấng Toàn năng khiến tôi bị khốn khổ” (Rutơ 1:21).
Trong nổi đau thương nhọc nhằn của Naômi, Đức Chúa Trời đã hành động. Qua đáp ứng cao thượng của Bôô đối với nhu cần cùng cực của Naômi đang cần một người bà con có quyền chuộc, Đức Chúa Trời đã có mặt trong quá trình tạo ra một hình ảnh đầy quyền lực chỉ ra công tác giải cứu của Chúa Jêsus hầu chuộc lấy nhiều đời sống chúng ta ra khỏi tình trạng vô vọng. Đấy cũng là sự tể trị của Đức Chúa Trời khi đặt một phụ nữ người Môáp vào gia phổ của Đấng Christ để minh chứng rằng tất cả, bất chấp dòng giống hay chủng tộc, đều được kể đến trong ân điển cứu rỗi của Ngài (Mathiơ 1:5). Làm cách nào Ngài đưa một người nữ Môáp đến thành Bếtlêhem để rồi ở đó nàng sẽ được gắn vào gia phổ của Đấng Christ được chứ? Ngài đã sai Naômi đến xứ Môáp để đem người trở lại! Dù bà có biết như thế hay không, Đức Chúa Trời đã định vị Naômi theo cách được Ngài đại dụng.
Cũng vậy trong bài học ở đây. Khi màn một chưa phải là một một bức tranh sáng sủa, hãy nhớ rằng Đức Chúa Trời là đạo diễn của mọi vai trò được thể hiện trong đời sống của chúng ta. Chúng ta không bị bỏ lại cho những cơn gió số phận. Tôi thích sự thực Ngài không hề để phí những nổi buồn rầu của chúng ta và bàn tay kín giấu của Ngài đang hành động để đổi những nổi buồn của chúng ta ra có ý nghĩa. Rôma 8:28 đoan chắc với chúng ta: “Vả, chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định”. Vì thế, hãy vững lòng! Đức Chúa Trời là Đấng đang vận hành ở màn hai bảo đảm cho một kết cuộc vinh hiển và tốt lành.
HÀNH TRÌNH CỦA BẠN …
Hãy đọc Rôma 8:28-29. Theo câu 29, đâu là mục đích của Đức Chúa Trời cho đời sống của tôi? Mục đích ấy tác động thế nào vào nhận định về điều chi là “ích” cho tôi?
Tôi đối diện với những thách thức nào ở màn 1 trong lúc bây giờ? Thách thức ấy giúp nhìn biết Đức Chúa Trời biết rõ những điều màn hai sẽ đem lại như thế nào?
Nếu đời sống tôi bị phân ra thành những hồi giống như một vỡ kịch, tôi đang ở trong hồi nào trong lúc bây giờ? Màn nào đã diễn ra với kết quả minh chứng là ích cho tôi?